Hà Nội và nàng

 Hà Nội và nàng




   Một buổi sáng kỳ lạ, với ánh nắng nhẹ nhàng chiếu lên mái nhà. Mái ngói thời cũ phản chiếu ánh sáng, từ từ đánh thức bộ não của nàng.
 Căn phòng yên tĩnh. Khi anh tỉnh dậy nhìn ra bên ngoài, nàng quay lại với một ấm trà trên tay. Thứ được rót ra là thứ gì đó giống như trà với hương thơm nhẹ nhàng của cây xanh và hoa. Nàng, ngồi thẳng lưng trên chiếc bàn thấp, mỉm cười nói:
- Trà.
       Và được thúc giục, anh đưa nó vào miệng. Nó có vị giống như trà xanh, nhưng có mùi thơm tuyệt vời thoang thoảng qua mũi, cảm giác thanh mát thật dễ chịu. Anh nhìn nàng, nàng trả lời với vẻ mặt hài lòng:
-  Trà sen Hà Nội hay còn gọi là trà sen Tây Hồ.
Nàng dùng ba ngón tay đẩy chiếc khoá lên và kéo nhẹ tấm kính cửa sổ cách âm sang một bên.
Tay vẫn đặt trên tách trà, anh hướng sự chú ý đến một bài hát tràn vào từ cửa sổ: "... Nhớ phố Thâm Nghiêm rợp bóng cây- Tiếng ve ru những trưa hè- Và nhớ những công viên vừa mới xây- Bước chân em chưa mòn lối ..."
     Khi bài hát vừa dứt tiếng cô phát thanh viên rõ ràng, truyền cảm: " Kính thưa quý vị và các bạn, công tác phòng cháy chữa cháy đóng vai trò rất quan trọng..."
     Trong khi nàng đang chăm chú lắng nghe, thời gian trôi qua rất nhanh và nàng vội vàng chuẩn bị sẵn sàng để đi ra ngoài.
     Mùa hè Hà Nội nóng hơn nàng tưởng tượng. Người ta thường nói rằng những con đường ở Hà Nội chạy như một mạng lưới, nhưng khi bạn đi vào một con hẻm nhỏ, sẽ có rất nhiều con phố với những ngôi nhà tương tự nhau. Hơn nữa, giữa các ngôi nhà có một con hẻm thậm chí còn hẹp hơn, cuối ngõ là một cửa hàng lạ.
      Cửa hàng nằm ở cuối con hẻm đó. Tấm biển ghi "Phở Bưng".
 Quán nhỏ nhưng tràn ngập ánh sáng, chỉ có một chiếc quầy nhỏ, những chiếc ghế nhựa.
 - Xin chào.
     Nàng bối rối nhìn vào chiếc ghế trống, sau khi xác nhận rằng không có gì ở đó, nàng cùng anh và Tô Ra lần lượt ngồi xuống những chiếc ghế đã chuẩn bị sẵn.
 Sau khi nhận đặt món, cô chủ cửa hàng đi về phía sau. Ở đó nhỏ, có một nhà bếp cổ điển. Có một chiếc nồi to trên bếp ga. Khi cô mở ra, nước dùng đang sôi.
  Như đã quen, cô vặn lửa xuống mức vừa phải, kéo một chiếc ghế ống không lưng tựa và ngồi lên.
 Nước trong nồi sủi bọt nhẹ và nhạy mùi thơm. Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào nó khi nó sôi lên. Cái nồi đã đun sôi được bao lâu rồi?
   Khi người phụ nữ quay lại, cô ấy vui vẻ đưa cho nàng tô phở đã làm xong, mỉm cười âu yếm như đang ôm đứa con của mình rồi nói:
      - Ăn ngon miệng.
      - Dạ cảm ơn?
      - Con là người Huế phải không?
      - Dạ sao cô biết ạ?
      - Cô đã từng vào Huế du lịch, giọng nói của con dịu dàng quá lại còn rất xinh.
- Dạ cảm ơn cô.
Cô cười hiền từ trong khi nàng bẽn lẽn đỏ ửng cả mặt. Quả thật lời đồn về người Hà Nội rất đúng, họ lịch thiệp, niềm nở và thường sử dụng lời hay ý đẹp. Nàng đã từng đặt chân đến Đà Nẵng, Đà Lạt, Hồ Chí Minh,... và đây là lần đầu tiên nàng được khen ngợi bởi một con người xa lạ.

       Phố cổ vẫn còn lưu giữ được bầu không khí của một bộ phim xưa cũ. Ngoại trừ dây điện chằn chịt và những bảng tên treo trên những mái ngói cũ và những ngôi nhà gỗ. Trang phục của người dân cũng kín đáo, nhã nhặn. Khi nàng bước đi, ngước nhìn lên, một vật gì đó to lớn xuất hiện, che khuất bầu trời xanh. Bị cuốn hút bởi vật thể đó, nàng nhìn thoáng qua đã biết đó là gì. Nó rất lớn, nhiều người có thể nhận ra điều này khi nhìn thoáng qua. Có rất nhiều cây trên con đường, nhưng nàng chưa bao giờ nhìn thấy cây nào lớn như thế này. Nàng quá choáng ngợp trước vẻ đẹp của cây đến nỗi không thể không dừng việc ngắm nhìn nó. Nàng mỉm cười với ánh mắt như thể đang nâng niu một sự sống.
     Theo chân anh và con đang chầm chậm phía trước, nàng bước trên những viên gạch lát hình vuông. Nàng dần dần nhìn thấy một chiếc xe chất đầy hoa đủ màu sắc.
- Đó là một gánh hoa Hà Nội, phải không?
Dưới ánh nắng chói chang, nàng nheo mắt, hương thơm của những bông hoa tràn ngập lỗ mũi của nàng. Ánh mắt của nàng chạy theo thứ tự từ trên xuống, và mắt nàng dần dần mở to. Hoa hướng dương, hoa sen, hoa baby,.. Những bó hoa mùa hè được gói trong giấy màu lanh nhẹ nhàng. Nàng sẽ biểu hiện ra sao nếu anh đột nhiên tặng nàng một bó hoa? Nàng sẽ nói gì với anh?
- Này, em.
Bên cạnh một gánh hoa rực rỡ như cầu vòng, nàng cầm bó hoa đầu tiên kể từ sau khi kết hôn và trái tim nàng nóng bỏng.
Làn gió hiu hiu khẽ đung đưa những bông hoa baby bên những khóm hoa hướng dương.


       Hà Nội lúc chạng vạng chật ních người. Sự hối hả và nhộn nhịp của một thủ đô đang trên đà phát triển mạnh mẽ. Màu sắc của bầu trời hé lộ qua các khe hở giữa các tán cây đang chuyển sang màu sắc của buổi tối, nàng vô thức nhìn lên bầu trời như thường lệ. Bầu trời đẹp quá...
   Thành phố Hà Nội sáng đến mức nàng chỉ có thể nhìn thấy một vài ngôi sao. Cùng một bầu trời, nhưng nó hoàn toàn khác khi nhìn nó từ Huế nơi nàng sống.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét