Tình người trên đảo Iriomote




      Nhiệt độ lúc này là 30'C và những cơn gió ẩm ướt mang theo muối biển khiến chiếc áo thun của nàng ướt đẫm, dính chặt vào da.
- Anh có cần xem lại bản đồ đi đến khách sạn không?
- Em nói đúng.
     Kê chân vào chiếc va li để phòng trường hợp nó trôi tuột xuống, anh móc điện thoại từ túi quần. Trong khi đó bằng một sức mạnh nào đó, Tô Ra và nàng vẫn hăng hái leo lên xon dóc không thấy đỉnh.
    - Hai mẹ con đi đâu đấy.
    Ngẩng nhìn theo tiếng nói, nàng bắt gặp một bà cụ có khuôn mặt nhăn nheo nhưng làn da rám nắng khoẻ mạnh, đầu chít một chiếc khăn kiểu làm đồng có hoa văn sóng biển trên nền trắng. Bà nhìn hai mẹ con từ cửa sổ của chiếc xe tải để ngỏ.
    - Dạ, con đang trên đường tìm khách sạn A.
    - Nếu tiếp tục đi theo đường này sẽ không có khách sạn nào cả, đi lùi lại, rẻ tay phải thì có một khách sạn. Không biết đó có phải là khách sạn con tìm không?
    - Dạ con hiểu rồi, con cảm ơn bà ạ.
    Anh vừa nhìn bản đồ xong thì cũng vừa kịp thấy xe của bà lăn bánh.
    - Bà nói rằng phía trước không có khách sạn nào cả.
    - Nhưng rõ ràng google chỉ hướng này...
     Một cậu bé da đen bóng trạc 4, 5 tuổi chạy xuống từ con dóc, ánh mắt dừng lại ở Tô Ra và cả bước chân cũng chậm lại. Đi theo sau là người phụ nữ có dáng người mảnh khảnh, mặc một chiếc quần thể thao dính đầy đất cát. Nàng nghe nói khí hậu ở các hòn đảo không thật sự tốt cho da, nhưng hãy nhìn làn da của cô ấy mà xem, nó tràn đầy nhựa sống và dường như toả ra mùi  hương của hòn đảo.
      - Xin lỗi nhưng chúng tôi muốn tìm đường đến khách sạn A.
      - Tôi biết khách sạn đó, nó ở ngay dưới kia, đợi một chút, tôi sẽ lái xe đưa cả nhà đi.
      Dứt lời, người phụ nữ nhanh chân quay ngược lên con dóc và xuất hiện cùng một chiếc xe bán tải sơn màu đỏ đô nhưng nó dường như biến thành màu nâu do bùn đất bám vào.
      - Thật làm phiền, nhưng chỉ cần chỉ đường chúng tôi sẽ tự đi bộ đến.
      - Không sao, nhân tiện tôi cũng đang muốn đi siêu thị. Xe không được sạch lắm, mong các bạn thông cảm.
      - Cảm ơn.
     Cậu bé con nhanh thoăn thoắt leo lên chiếc ghế phụ bên cạnh mẹ, anh và nàng bế Tô Ra trên tay ngồi vào hàng ghế sau. Nhìn thoáng qua thì trong xe vương vãi rất nhiều đất cát và một số loại lá cây mà nàng không rõ chủng loại.
     - Bạn là người dân đảo ah?
     - Tôi là là người Tokyo nhưng tôi theo chồng về đây, bố mẹ anh ấy cũng đã lớn tuổi và cần người phụ giúp cho công việc đồng áng. Các bạn đến từ đâu.
     - Chúng tôi đến từ tỉnh Hyogo.
     Câu chuyện đang dang dở thì khách sạn đã hiện ra trước mắt. Nàng cùng anh và Tô Ra cuối chào cảm ơn hai mẹ con, Tô Ra và nàng cứ đứng vãy tay mãi cho đến khi bóng chiếc xe mất hút sau đường chân trời. Nàng có ấn tượng rằng người trên đảo là những người nồng hậu. Nếu bạn gặp khó khăn gì, những người xung quanh sẽ giúp đỡ bạn.

    Buổi chiều ngày thứ hai ở trên đảo nàng và anh quyết định sẽ mua một ít bánh kẹo đem đến nhà tặng cho hai mẹ con. Thật tình cờ trong lúc đang phân vân không biết mua gì thì nàng nhận ra hai bóng người quen thuộc đang mở cửa bước vào.
    - Anh nhìn xem có phải là hai mẹ con ngày hôm qua không?
    - Không phải đâu.
    - Em chắc chắn mà, đợi em một xíu.
    Nàng chạy đến chào người phụ nữ, cô ấy lập tức nhận ra nàng, cậu bé cũng tức khắc nhập hội cùng Tô Ra, cả hai hăm hở nhìn vào kệ bánh kẹo đầy màu sắc.
    - Chúng tôi không biết nên mua thứ gì, cho hỏi cậu bé thích gì nhất.
    - Nếu vậy thì tôi không từ chối, có lẽ thích nhất là coca cola.
     Anh với tay lấy chai coca to uỵch và thêm một ít bánh kẹo rồi bước nhanh đến quầy tính tiền. 
     - Cảm ơn món quà, ở nhà tôi có nuôi dê, các bạn có muốn xem chúng không? Có vài bé dê con mới sinh rất đáng yêu.
     - Làm phiền gia đình bạn quá, chắc Tô Ra sẽ thích lắm.
     Vậy là mọi người cùng nhau đi bộ, dọc đường bắt gặp một bà cụ đang tưới nước cho những cây hoa trồng ở bồn đất ở vỉa hè.
     - Những người này là ai vậy.
     - Họ là những vị khách du lịch vừa đến đây hôm qua.
     Bà cụ gật gù nhìn gia đình nàng mỉm cười thật tươi, nàng cũng cúi chào đáp lai.
      Một người đàn ông trung niên xuất hiện từ một con đường nhỏ, người phụ nữ cất tiếng dõng dạc.
     - Hôm nay có nhiều cá chứ.
     - Vẫn như mọi khi, nói với anh nhà là tối nay ghé qua tôi làm một li nhé.
     - Tôi sẽ nhắn lại.
     Thật nồng hậu, nụ cười và ánh mắt của người dân đảo rực rỡ, tươi thắm như bông hoa dâm bụt dưới ánh mặt trời buổi sớm.   Ngay trong chính cư dân trên đảo cũng có sự phân chia rõ ràng giữa những người cam kết thu hút du lịch và những người phản đối. Tình hình an ninh chắc chắn đã trở nên tồi tệ hơn trong 4 hoặc 5 năm qua. Suy cho cùng, ngành du lịch, thực phẩm và đồ uống chủ yếu là các doanh nghiệp do những người đến từ các nơi khác điều hành. Kết quả là giá thuê và giá cả tăng lên một cách đáng báo động. Có nhiều người dân địa phương cảm thấy rằng hòn đảo này đã bị lợi dụng. Tuy nhiên phần đông người dân có tính cách tươi sáng, lạc quan và thoải mái. Họ sống khá đoàn kết, tình làng nghĩa xóm được đề cao, nó làm nàng liên tưởng đến một nét văn hoá Việt Nam. Suy cho cùng, việc sống trên đảo khá khó khăn đối với một người. Để sống tốt trên đảo thì bạn cần hoà hợp với những người xung quanh.


Những chú dê đáng yêu của gia đình trên đảo IRIOMOTE


                                             Nó thật đáng yêu phải không???😍


      Có một cây xoài đang độ đơm bông ngay phía trên cái chuồng dê được rào đơn sơ. Hai chú dê con cào vào những thanh chắn rồi lại dùng cái đầu bé xíu húc liên tiếp. Người phụ nữ một tay xoa đầu những chú dê trong khi tay kia nhấc bổng và bế trên tay. Tô Ra thích thú cười híp mắt đặt tay lên tấm lưng màu lông trắng muốt mịn màng nhẹ nhàng vuốt ve.



Những chú dê rất thân thiện:)))

      Chiếc xe bán tải hôm qua một lần nữa tiến vào sân, bước xuống là một người đàn ông vạm vỡ với nước da nâu cùng những thớ thịt săn chắc. 
      - Đây là Higa, chồng của tôi.
      Khẻ cuối đầu chào, người bố dang cánh tay ôm lấy vai cậu bé và cả hai cùng đi vào nhà.
      - Em đã chuẩn bị nước nóng, hai bố con đi tắm đi nhé.
      Người phụ nữ có chút dè dặt nói: 
      - Người dân Iriomote thoạt nhìn có vẻ nhút nhát và không thân thiện, nhưng một khi tiếp xúc nhiều thì họ sẽ xem bạn như người trong nhà.

       Như đã nói đến ở bài viết " Iriomote, hòn đảo di sản thiên nhiên thế giới". Với dân số ít và mật độ dân số thưa thớt, thế nhưng đa số họ có một sợi dây ràng buộc vô hình từ nhiều đời. Đa số có mối quan hệ họ hàng, số khác dù là dân nhập cư nhưng lưu trú thời gian dài. Hình thành nên tính cách của người dân đảo có phần e ấp, nhưng cũng không thiếu sự cởi mỡ. Họ sẵn sàng giúp đỡ và hướng dẫn tận tình, lòng tốt và hiếu khách là một phần bản sắc của người dân đảo Iriomote.