Đừng thở dài, hạnh phúc sẽ chạy mất
Có một li trà trước mặt nàng. Hơi trà thơm, có màu hổ phách bốc lên trên miệng chiếc li inox hai lớp giữ nhiệt tốt, dường như có thể xua tan cái lạnh khi chạm vào.
- Đó là trà Dilmah.
Anh đã vừa nói vừa đặt nó trước mặt nàng rồi ra hiệu hãy uống khi còn nóng. Nàng cẩn thận nâng tách trà lên và đưa lên miệng. Trong một khoảnh khắc, nàng cảm thấy bình yên với hương thơm cao quý và vị ngọt.
- Ngon lắm, cám ơn anh.
Tay anh ôm ngang hong của Tô Ra, con cử động chân tay một cách hăng hái bất chấp cảm xúc của nàng. Những bức tường của căn hộ rất mỏng, nên tiếng bước chân của người bên ngoài qua lại như ngay trước mặt nàng, tiếng xe cấp cứu ở đằng xa.
- Anh đã ăn chưa? Em sẽ làm một cái gì đó.
- Em cứ ngồi với Tô Ra, anh sẽ làm.
Như không nghe thấy, nàng lập tức đứng dậy, sau đó âm thanh của một cái gì đó được cắt bằng một con dao làm bếp với một nhịp điệu vui tai, một lúc sau, anh nghe thấy âm thanh của một thứ gì đó đang xèo xèo.
- Đó là Okonomiyaki?
- Anh thích okonomiyaki, phải không?
- Yeah, em có biết không? Anh thích hương vị nước sốt.
Anh mỉm cười hạnh phúc. Nàng rung động trước nụ cười đó. Mở miệng rộng hết cỡ, anh ngoặm một miếng lớn nhất có thể.
- Ngon lắm em ah.
- Có lẽ em nên luyện tập nhiều hơn, nấu ăn thật thú vị.
Tô Ra cười nhẹ, một nụ cười thật tươi như thường lệ.

0 Nhận xét