Bí kíp chân truyền" Làm Vợ Nhàn Tênh" của bà nội:
- Con Bò mà mẹ chồng nói con Trâu cũng phải gật.
Nhân hôm mưa xuân tạt nước lên mái ngói, nàng quyết định mở cửa nhẹ lướt gót giầy trên cỏ non đầu mùa, chiếc ô màu xám nhạt nhoà ẩn hiện trên nền bức tranh rêu phong của những thành quách trăm năm. Nhật Bản chú trọng việc lưu truyền cho hậu thế những nét đẹp từ ngàn năm trong một đất nước có tốc độ phát triển khoa học thần tốc. Có lẽ nuôi dưỡng một cái gốc rễ mạnh và vững chắc mới chính là nền tãng cho xã hội phát triển tốt!!!
"Cổ kim" hai thái cực này không hoàn toàn đối đầu trong con người nàng, nhưng việc dung hoà được những giá trị văn hoá xưa cũ và sự tiến bộ mỗi ngày của nhân loại đòi hỏi một bản lĩnh không hề nhỏ. Nàng cho rằng nếu gìn giữ được dù chỉ một bài học của bà nàng về ứng xử cũng là một đòn bẩy cho tất cả các mỗi quan hệ giữa người với người.
Bà nàng đi làm dâu từ năm 17 tuổi, và việc bị "trầy da tróc vẩy" trong những ngày đầu là không thể tránh khỏi. Ngặt một nỗi nhà đẻ và nhà chồng chỉ cách nhau một hàng dậu thưa, tưởng như là phúc:
Có con mà gả chồng gần,
Có bát canh cần nó cũng mang cho.
( Ca dao Việt Nam)
Thì nó lại ẩn dấu một mối nguy khôn lường "tai vách mạch rừng", đôi khi Bà bị mẹ chồng la rầy hay trách mắng thì hiển nhiên là mẹ đẻ cũng dễ dàng nghe thấy được.
Đỉnh điểm, có một lần Bà lân la đầu xóm với mấy cô mấy chị cùng trang lứa, được " lời như cởi tấm lòng", bao nhiêu ức chế, bí bách tuôn ra như thác Dambri. Ngay lúc đó Bà hả hê, sung sướng lắm, chẳng nghĩ được gì chỉ thấy nhẹ lòng, giải toả được căng thẳng dồn nén bao lâu nay. Qua ngày mai, Bà đang cậm cụi trong bếp thì nghe tiếng bước chân Bà cố huynh huỵch từ đầu ngõ, vừa vào tới giữa sân thì Cố chóng nạnh rồi đưa hai tay lên xuống như động tác tập thể dục buổi sáng mà réo rắc:
- Dám nói xấu con bà, c... con bà là c... gân, bà lấy bà treo đầu rường...
Cũng may là Cố nói mà không làm, chứ không thì một mình Bà làm sao chế tạo được đám con 10 đứa, nghĩa là cũng không có đứa cháu là nàng bây giờ.
Nàng lúc đó 12,13 tuổi lắng tai chăm chú như nuốt từng lời, Ông nội ngồi cạnh cười khúc khích, chêm một câu trêu Bà:
- Đoạn nớ sợ xanh mặt luôn hj.
Kết thúc câu chuyện Bà chốt lại: "Con Trâu mà mẹ chồng nói con Bò cũng phải gật đầu, không được cãi nha con".
Có thể mọi người cho rằng việc vâng lời, nghe theo răm rắp mẹ chồng là "thảo mai" là đánh mất "lòng tự trọng", tuy nhiên một thời Bà và mẹ chúng ta đã có một sự nhẫn nhịn lớn lao biết bao để bảo vệ sự yên ấm của gia đình mình.
Thiết nghĩ lời dậy của Bà bây giờ có hơi cứng nhắc, nhưng nếu biết cách áp dụng mềm mỏng thì "mẹ chồng nàng dâu" sẽ không còn là nỗi ám ảnh cho các chị em chúng ta.

0 Nhận xét