Được tiếng khen, ho hen chẳng còn. (Tục ngữ Việt Nam)

 Được tiếng khen, ho hen chẳng còn. (Tục ngữ Việt Nam) 



 Trong hành trình phiêu lưu internet thì nàng bắt gặp câu nói mộc mạc, đặc sắc của ông bà ta. Từng chữ như dòng suối mùa xuân gột rửa tâm hồn đang chìm đắm trong sự háo danh, trọng hư vinh của nàng. 
 Theo sách "Tục Ngữ Lược Giải" của thầy Văn Hoè lý giải: Ho hen là tiếng tằng hắng hay tiếng thở của người có bộ máy hô hấp không được tốt, tức người bị bệnh hay ốm. "Được tiếng khen, ho hen không còn" là làm quá lao lực để được tiếng người ta khen ngợi, thì tiếng ho hen, tức hơi thở ốm yếu cũng không còn, nghĩa là chết. 
 Nàng hiểu một cách đơn giản: vì lời khen mà chúng ta phải đánh đổi, bỏ vào đó quá nhiều công sức tưởng như là cả sinh mệnh. 
 Mặc dù tivi, đài báo mỗi ngày điều giật tít bây giờ là thời đại công nghệ thông tin, cách mạng 4G, 5G nhưng tư tưởng phong kiến còn in sâu đậm trong tâm trí của người Việt Nam. Chuẩn mực đạo đức của phụ nữ luôn luôn là "công- dung- ngôn- hạnh", đó vẫn là thước đo tồn tại dai dẳng khiến cho nàng vừa vui vừa buồn. Vui vì nhiều bạn, chị, mẹ, bà được nhiều lời khen ngợi: đảm đang, giỏi giang,... Buồn vì nếu có những bạn dù cố gắng nhưng không làm tốt thì lại bị chê cười, xúc phạm bằng những lời nặng nề. 
 Đôi khi người phụ nữ cần bỏ qua những lời chê bai, đạp bằng những quan niệm khắc khe để sống cuộc đời tự do cũng là một sự lựa chọn tốt. Và nếu đem lên bàn cân thì một lời khen có đáng để ta phải đánh đổi quá nhiều tâm sức, bỏ mặc bản thân đến kiệt quệ mà chạy theo ảo mộng hư danh. 
 Một lần nữa nàng không chối bỏ những đức tính đẹp của phụ nữ Việt Nam, cổ xuý sự tự do suy đồi. Chỉ là nếu mệt hãy nghỉ ngơi, cần giúp đỡ hãy yêu cầu, thỉnh thoảng cho chồng con ăn mì tôm một bữa cũng không ốm được,... 
 Đừng bao giờ so sánh bản thân với một ai, mỗi người phụ nữ là một bông hoa mang mùi hương màu sắc riêng. Hãy nhớ hoa đào không làm nên mùa xuân nếu thiếu hoa mai, hoa cúc,... bạn là chính bạn và duy nhất.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét