Người ta trả tiền cho công sức của bác sĩ; còn sự tử tế của bác sĩ vẫn mãi là món nợ ân tình. (Seneca)
Bây giờ làm bác sĩ ở Việt Nam rất khá giả, thậm chí ở Mỹ ngành bác sĩ nằm vị trí số 1 trong top lương cao nhất. Còn hồi đó Ông của nàng thì nghèo lắm, ngôi nhà xinh xắn nằm ẩn mình tận cùng con hẻm quanh co ở thành phố nhỏ. Đây vừa là nơi ở, kèm theo một dãy phòng cho những bệnh nhân ở xa trọ lại trong thời gian điều trị. Vợ chồng bác sĩ bình dị, chân quê nên ai cũng yêu cũng quý, bệnh nhân tìm đến nhiều không kể siết. Bà rất thông minh và khéo, được sự hướng dẫn của Ông, bà chăm sóc bệnh nhân rất thuần thục. Một tiếng gọi " bà bác sĩ ", hai tiếng " phu nhân bác sĩ ", ai tới nhà cũng thích được Bà chích thuốc cho, vì họ truyền tai nhau là Bà mát tay, chích thuốc không đau.
Hầu như mỗi ngày làm việc của Ông đều bắt đầu từ lúc gà gáy sớm và kết thúc khi chú cún con cuộn tròn trong gốc bếp thở điều. Mỗi đêm, Bà cho đàn con ăn uống trước rồi chậm rải làm việc nhà ngóng tai chờ đợi một tiếng chó sủa, một tiếng xe quen thuộc. Thường thì kèm theo chiếc cặp đựng đầy thuốc men và hộp dụng cụ ngành y bằng sắt lạnh lẽo, là những chú cá tươi còn ngoe nguẩy đuôi, có khi là con gà bị buộc chân đặp cánh phành phạch trong cái giỏ mây đơn sơ, hoặc chỉ là chục quả chanh còn thơm mùi nhựa cây,... Đó là minh chứng cho tình cảm mộc mạc của bệnh nhân gởi đến vị bác sĩ.
Với đồng lương ít ỏi và bầy con 10 đứa tuổi ăn tuổi học, Ông chi tiêu vô cùng căn bản. Gì chứ gạo là chất đầy nhà không lo đói, phía sau hè có mảnh đất nhỏ được Ông cuốc bẩm tươi xốp để trồng môn, trồng khoai,... cải thiện cho bữa cơm gia đình. Bà mướn một lô ở chợ Đông Ba bán thêm gia vị, giang đèn... các loại mắm Huế do tự tay bà ủ, thơm phức, ngon nức tiếng gần xa. Nghĩ lại nàng thấy tiếc hùi hụi, giá như chịu khó đi theo Bà học hỏi thì bây giờ công thức đã không bị thất truyền.
Lúc ông hơn 60 tuổi con cháu khuyên:
- Ba lớn rồi, con cái cũng thành đạt, kinh tế ổn định, mong ba ở nhà để vui vầy cháu con.
Thế là Ông đành ngậm ngùi lui về, ngày hai lần sáng tối tưới cây, cắt tỉa lá cành. Ba nàng mua một tắm lưới, chặt mấy cây tre ở bụi tre bên hông nhà làm cho Ông một cái rớ. Nàng tí hon lụi cụi đạp chiếc xe màu xanh của bầu trời đi tìm mua cám tận chợ Bao Vinh. Hai Ông cháu bỏ cám vào nồi đảo điều tay, mùi cám rang thơm ngào ngạt một góc bếp. Trưa nắng chói chang, Ông cháu lúi húi thả rớ, rắc cám rồi nấp ở bóng bụi chuối xứ già mà nhìn cá đớp bóng. Ông còn nuôi bể cá bảy màu to khổng lồ, hòn non bộ đặt những toà tháp, ông già đội nón ngồi câu cá bằng gốm tí hon thật thích mắt. Nàng lúc đó chảnh choẹ lắm, chả là mấy đứa con nít trong xóm hay nịnh nọt để được nàng bắt cho vài con cá về chơi đá cá...
Một ngày mùa hè nóng bức, có vị khách lạ đến nhà tìm Ông nhờ giúp đỡ, thế là Ông dấu Bà nói dối là lên phố có việc ( Bà muốn ông nghỉ ngơi, không muốn Ông đi làm, sợ nguy hiểm ). Nàng được giao nhiệm vụ đeo chiếc túi đựng máy đo huyết áp, đường hoàng trở thành trợ lí bác sĩ, rong rủi trên chiếc xe máy màu xanh lá cây cùng Ông. Mất khoảng 30 phút thì đến nơi, đó không phải là nhà mà rất nhiều chiếc thuyền xếp ngăn nắp ở bến sông. Nàng đứng trên bờ nhìn theo Ông leo lên thuyền và cuối thấp người tiến đến chỗ bà cụ già đang nằm bất động trên manh chiếu. Cảnh tượng cả gia đình chui rúc trong không gian chật hẹp thật tiêu điều. Sau khi ông đóng lại hộp thuốc và dặn dò động viên bà cụ vài câu, người đàn ông đen đúa, mái tóc pha sương với đôi mắt long lanh cầm tay Ông cám ơn rối rít.
Mấy hôm sau, Ông Bà ngồi thưởng hoa trong khoảng sân xanh mát, nàng ngồi cạnh, nhổ từng sợi tóc trắng cho Bà, lắng nghe câu chuyện ngày xưa đó của Ông. Từ cánh cổng hiện ra thân hình gầy gò quen thuộc, trên tay là sợi dây treo lủng lẵng con cá to:
- Dạ đội ơn bác sĩ, mẹ con đã đỡ đau chân và đi lại được, con không có gì, chỉ có con cá mới bắt được.
Ông vội đứng dậy bắt tay, rồi quay lưng vào nhà lấy áo khoác. Nàng hiểu ý, đứng dậy để nhường ghế cho khách, Bà có ý không vui vì hai Ông cháu dấu bà đi chữa bệnh nhưng cũng nhanh nhẹn lui vào bếp đun sôi ấm trà.
Chồng của nàng là kĩ sư, cũng là bác sĩ, đối tượng của anh là sữa chữa, bảo trì, chế tạo máy móc mới.
Cậu của nàng là thợ xây dựng, cũng là bác sĩ, đối tượng của Cậu là sữa chữa, làm đẹp những ngôi nhà, xây dựng tổ ấm mới.
.....
Nàng cho rằng mỗi người điều là " Bác sĩ " theo một cách nào đó, thậm chí một câu nói của bạn cũng có thể chữa lành một trái tim, hay làm nỡ một nụ cười trên môi.
Hầu như mỗi ngày làm việc của Ông đều bắt đầu từ lúc gà gáy sớm và kết thúc khi chú cún con cuộn tròn trong gốc bếp thở điều. Mỗi đêm, Bà cho đàn con ăn uống trước rồi chậm rải làm việc nhà ngóng tai chờ đợi một tiếng chó sủa, một tiếng xe quen thuộc. Thường thì kèm theo chiếc cặp đựng đầy thuốc men và hộp dụng cụ ngành y bằng sắt lạnh lẽo, là những chú cá tươi còn ngoe nguẩy đuôi, có khi là con gà bị buộc chân đặp cánh phành phạch trong cái giỏ mây đơn sơ, hoặc chỉ là chục quả chanh còn thơm mùi nhựa cây,... Đó là minh chứng cho tình cảm mộc mạc của bệnh nhân gởi đến vị bác sĩ.
Với đồng lương ít ỏi và bầy con 10 đứa tuổi ăn tuổi học, Ông chi tiêu vô cùng căn bản. Gì chứ gạo là chất đầy nhà không lo đói, phía sau hè có mảnh đất nhỏ được Ông cuốc bẩm tươi xốp để trồng môn, trồng khoai,... cải thiện cho bữa cơm gia đình. Bà mướn một lô ở chợ Đông Ba bán thêm gia vị, giang đèn... các loại mắm Huế do tự tay bà ủ, thơm phức, ngon nức tiếng gần xa. Nghĩ lại nàng thấy tiếc hùi hụi, giá như chịu khó đi theo Bà học hỏi thì bây giờ công thức đã không bị thất truyền.
Lúc ông hơn 60 tuổi con cháu khuyên:
- Ba lớn rồi, con cái cũng thành đạt, kinh tế ổn định, mong ba ở nhà để vui vầy cháu con.
Thế là Ông đành ngậm ngùi lui về, ngày hai lần sáng tối tưới cây, cắt tỉa lá cành. Ba nàng mua một tắm lưới, chặt mấy cây tre ở bụi tre bên hông nhà làm cho Ông một cái rớ. Nàng tí hon lụi cụi đạp chiếc xe màu xanh của bầu trời đi tìm mua cám tận chợ Bao Vinh. Hai Ông cháu bỏ cám vào nồi đảo điều tay, mùi cám rang thơm ngào ngạt một góc bếp. Trưa nắng chói chang, Ông cháu lúi húi thả rớ, rắc cám rồi nấp ở bóng bụi chuối xứ già mà nhìn cá đớp bóng. Ông còn nuôi bể cá bảy màu to khổng lồ, hòn non bộ đặt những toà tháp, ông già đội nón ngồi câu cá bằng gốm tí hon thật thích mắt. Nàng lúc đó chảnh choẹ lắm, chả là mấy đứa con nít trong xóm hay nịnh nọt để được nàng bắt cho vài con cá về chơi đá cá...
Một ngày mùa hè nóng bức, có vị khách lạ đến nhà tìm Ông nhờ giúp đỡ, thế là Ông dấu Bà nói dối là lên phố có việc ( Bà muốn ông nghỉ ngơi, không muốn Ông đi làm, sợ nguy hiểm ). Nàng được giao nhiệm vụ đeo chiếc túi đựng máy đo huyết áp, đường hoàng trở thành trợ lí bác sĩ, rong rủi trên chiếc xe máy màu xanh lá cây cùng Ông. Mất khoảng 30 phút thì đến nơi, đó không phải là nhà mà rất nhiều chiếc thuyền xếp ngăn nắp ở bến sông. Nàng đứng trên bờ nhìn theo Ông leo lên thuyền và cuối thấp người tiến đến chỗ bà cụ già đang nằm bất động trên manh chiếu. Cảnh tượng cả gia đình chui rúc trong không gian chật hẹp thật tiêu điều. Sau khi ông đóng lại hộp thuốc và dặn dò động viên bà cụ vài câu, người đàn ông đen đúa, mái tóc pha sương với đôi mắt long lanh cầm tay Ông cám ơn rối rít.
Mấy hôm sau, Ông Bà ngồi thưởng hoa trong khoảng sân xanh mát, nàng ngồi cạnh, nhổ từng sợi tóc trắng cho Bà, lắng nghe câu chuyện ngày xưa đó của Ông. Từ cánh cổng hiện ra thân hình gầy gò quen thuộc, trên tay là sợi dây treo lủng lẵng con cá to:
- Dạ đội ơn bác sĩ, mẹ con đã đỡ đau chân và đi lại được, con không có gì, chỉ có con cá mới bắt được.
Ông vội đứng dậy bắt tay, rồi quay lưng vào nhà lấy áo khoác. Nàng hiểu ý, đứng dậy để nhường ghế cho khách, Bà có ý không vui vì hai Ông cháu dấu bà đi chữa bệnh nhưng cũng nhanh nhẹn lui vào bếp đun sôi ấm trà.
Chồng của nàng là kĩ sư, cũng là bác sĩ, đối tượng của anh là sữa chữa, bảo trì, chế tạo máy móc mới.
Cậu của nàng là thợ xây dựng, cũng là bác sĩ, đối tượng của Cậu là sữa chữa, làm đẹp những ngôi nhà, xây dựng tổ ấm mới.
.....
Nàng cho rằng mỗi người điều là " Bác sĩ " theo một cách nào đó, thậm chí một câu nói của bạn cũng có thể chữa lành một trái tim, hay làm nỡ một nụ cười trên môi.

0 Nhận xét