Lời hứa mùa hè

  Lời hứa mùa hè




   Ngày 15 tháng 8 năm 2018. Mùa hè ở Nhật Bản. Bầu trời cao vời vợi, một màu xanh thẳm như muốn hút bạn vào trong.
   Anh nắm tay nàng, len lỏi qua đám đông đang phấn khích.
    Hôm nay là lễ hội pháo hoa thường niên, một sự kiện lớn tượng trưng cho mùa hè ở thành phố Himeji.
      Nàng đã mặc một bộ yukata dễ thương làm bằng vải màu xanh đậm với những đoá hoa màu hồng đậm và tím rải rác khắp nơi.
  Chiếc phụ kiện tóc nhỏ màu hồng tô điểm cho mái tóc buộc cao cũng rất hợp với nàng. Phần gáy hơi nhô ra khiến nàng trông quyến rũ hơn thường ngày.
   Anh chỉ mang theo rất ít đồ đạc. Anh có ví và điện thoại di động. Một tấm thảm ư? Trải một thứ như thế ra giữa lúc hỗn loạn này thì thật bất lịch sự. Nó chỉ chiếm chỗ thôi.
    Cả hai tìm được một góc ghế trống, ngồi cạnh nhau và trò chuyện thân mật cho đến khi mặt trời lặn.
  Khi anh nói chuyện với nàng, thời gian trôi qua thật nhanh và anh cảm thấy như mình có thể ngồi như thế này hàng giờ liền.
   Hơn nữa, hôm nay trông nàng còn dễ thương hơn nữa. Bộ yukata của nàng đẹp quá!
Sau một lúc, bầu trời bắt đầu chuyển sang màu cam, tạo nên sự chuyển màu từ bầu trời phía tây sang màu sắc đậm của màn đêm.
   Anh có thể cảm nhận được sự hối hả và nhộn nhịp xung quanh mình ngày càng lớn hơn khi mọi người đang mong chờ màn bắn pháo hoa.
   Vào lúc 7:30 tối, pháo hoa nổ, vang vọng khắp bầu trời đêm.
      Pháo hoa đủ màu sắc và hình dạng nở rộ trên bầu trời. Đỏ, xanh dương, vàng, xanh lá cây... pháo hoa bắn lên theo điệu nhạc trông như một chiếc kính vạn hoa.
    Tiếng reo hò của khán giả và âm thanh của pháo hoa nổ kết hợp làm rung chuyển đêm hè.
   Mỗi khi bầu trời đêm rực sáng bởi những ánh đèn đủ màu sắc, nụ cười của nàng khi ngước nhìn pháo hoa bên cạnh anh lại càng rạng rỡ hơn.
   Chỉ cần ở cạnh nhau, nắm tay nhau, thế giới đã trở nên tươi sáng hơn.
   Ngắm pháo hoa cùng nàng. Còn khoảnh khắc nào hạnh phúc hơn thế này nữa?
    Sau khoảng 30 phút, mọi người bắt đầu lần lượt đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
      "Có người sắp về nhà rồi", nàng nói với giọng có vẻ hơi bối rối.
     "Đúng vậy. Thật đáng tiếc vì màn cuối cùng là hay nhất", anh trả lời.
   Và rồi màn pháo hoa cuối cùng được mong đợi từ lâu. Cả bầu trời đêm được bao phủ trong ánh sáng trắng tinh khiết.
   Nó rực rỡ đến nghẹt thở. Đó là đỉnh điểm. Không khí tràn ngập sự phấn khích vào khoảnh khắc đó.
"Ồ! Thật tuyệt vời!!" nàng thốt lên với đôi mắt sáng ngời, rồi đột nhiên nắm tay anh, nắm thật chặt.
      Nụ cười của nàng rạng rỡ như pháo hoa.
   Trái tim anh, hân hoan vui sướng.
   ◇
  Thời gian trôi qua, giờ đã là ngày 15 tháng 8 năm 2025.
   Hôm đó là một ngày hè nắng đẹp, giống như ngày hôm đó.
  Chúng tôi đi qua cổng đến khu vực chỗ ngồi miễn phí.
    Anh vẫn đứng cạnh nàng như ngày ấy. Nhưng có rất nhiều thứ đã thay đổi kể từ đó.
 Thay vì bộ yukata bóng bẩy, nàng mặc bộ quần áo đơn giản.
   Mái tóc của nàng, được buộc đơn giản.
 Và điều tuyệt vời nhất là: có một báu vật nhỏ.
   Lời tường thuật sôi động và âm nhạc bắt đầu vang lên.
      7:30 tối, màn pháo hoa đầu tiên nổ tung trên bầu trời, kèm theo âm thanh làm rung chuyển mặt đất.
 Tiếng reo hò vang dội khắp địa điểm tổ chức mỗi khi tia lửa loé sáng nhiều màu sắc rồi lao xuống từ không trung.
 Luồng ánh sáng rực rỡ và dịu nhẹ, giống như một cây cọ vẽ tạo nên những lớp màu trên bức tranh khổng lồ của bầu trời đêm.
 Mỗi khi pháo hoa được bắn lên, tiếng reo hò "Ồ!" của Tô Ra lại hòa cùng giọng nói nhẹ nhàng của nàng: "Đẹp quá".
   Tay của anh không còn là của nàng nữa. Tô Ra đang ngồi gọn trong vòng tay anh.
  Tất nhiên, nàng không ghen tị. Nàng cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều.
   Khuôn mặt anh và Tô Ra được chiếu sáng bởi pháo hoa thật rạng rỡ.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét