Trời đang có tuyết rơi
Tuyết bắt đầu rơi đột ngột và vẫn chưa dứt.
Nhưng khi ngồi trên đùi anh và nhìn năm tháng trôi qua, nàng chẳng hề bận tâm đến điều đó. Nàng tựa đầu lên ngực anh và ngước nhìn lên. Tôi có thể thấy cằm của anh lộ ra ngoài. Anh đã không cạo râu vì không định ra ngoài, nên cằm anh hơi lởm chởm. Tô Ra nhìn thấy cảnh đó cố gắng tách cả hai ra, sau một hồi giằng co, nàng đành bỏ cuộc và trượt khỏi lòng anh, ngồi xuống bên cạnh. Con nhanh chân leo lên ngồi vào lòng nàng.
- Tô Ra có muốn ăn gì đó không?
Nghe nàng nói vậy, anh nhăn mặt hơi khó chịu rồi dùng tay ôm lấy má nàng.
- Lại ăn nữa sao!
Vờ như không nghe thấy, nàng đứng dậy đi tới bếp, thịt ba chỉ thái lát mỏng, hành lá,... một ít bánh nếp khô. Đây là một sáng tạo mà nàng rất thích, bánh nếp khi nấu chín dẻo và mềm ăn rất cuốn.
- Xong rồi, Tô Ra ngồi vào bàn nào.
Trên bàn Tô Ra vẫn là chiếc đĩa quen thuộc và một ít Okonomiyaki. Anh và nàng thì cùng ăn ở chảo. Tô Ra dùng nĩa xắn một miếng đưa lên miệng thổi phù phù, rồi cho vào miệng:
- Ngon lắm mẹ ah.
- Cảm ơn con yêu.
Anh cũng dùng đũa khéo léo lấy một miếng to và cho vào miệng.
- Ngon lắm, cảm ơn em.
- Vậy thì ăn thật nhiều nhé.
Nàng có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Tô Ra, và cảm thấy một chút dễ thương, nên nàng hôn lên má con. Cảm giác thật tuyệt. Việc cả hai thay phiên nhau dùng chung một đôi đũa để ăn khá thú vị.
- Tô Shi, chúc mừng năm mới.
- Chúc mừng năm mới, năm nay cùng cố gắng nhé.
Anh cười và làm rối thêm mái tóc vốn đã bù xù của nàng. Dù sao thì nó cũng đã rối tung hết rồi, nên nàng cũng chẳng buồn vuốt lại.

0 Nhận xét