Cà phê đường tàu Hà Nội, nhâm nhi một tách cafe nơi tử thần chỉ cách gang tấc, bạn có dám thử?

     
      Nàng đã nhiều lần bay quá cảnh từ Nhật Bản về Huế ghé Hà Nội nhưng đây là lần đầu tiên nàng thực sự dừng lại đây trong hơn một tuần để thăm thú. Mọi thứ điều rất mới mẻ, đồ ăn ngon chỉ tiếc là tháng 7 nhiệt độ khá cao, mồ hôi chảy như tắm. Dẹp chuyện thời tiết qua một bên mình nói về cái chính nào, đó là " Phố cà phê đường tàu Hà Nội" (Railway Cafe). Chắc bạn đã từng thấy hình ảnh và nghe tên của nó ở đâu đó trên báo, tivi, nó được nhắc đến như là một nơi tập trung của du khách khắp nơi trên thế giới.


 Đường phố Hà Nội vào ban đêm
     
      Phố Tàu nằm ở phía Nam và phía Bắc của Ga Hà Nội,  nếu ai chưa biết thì nàng sẽ chỉ cho bạn cách để vào cà phê đường tàu. Nếu bạn đi lên đường ray một chút về phía bắc, có hai nơi bạn có thể đi vào từ bên cạnh đường ray, sẽ có các bạn hướng dẫn viên đứng dưới lòng đường đưa bạn lên đoạn cầu thang leo lên đường tàu. Tiếp đó, có các ngã tư đường sắt có thể gọi là lối vào chính của cà phê đường tàu và các quy định khá lỏng lẻo, người dân vào thoải mái, không có ai bị ngăn chặn. Đoạn giao cắt giữa đường Phùng Hưng - Trần Phú, Điện Biên Phủ - Phùng Hưng và Lê Duẩn - Khâm Thiên.
       Giữa lòng Hà Nội phồn hoa náo nhiệt và có phần ồn ào tấp nập thì phố đường tàu như một nốt cao, đem đến cảm giác bùng nổ. Nàng tìm tới đây vào khoảng 9 giờ tối. Các cửa hàng ban đầu là nhà dân sinh đã được chuyển đổi thành quán cà phê xếp dọc theo đường ray và được trang trí bằng đèn lồng và đèn điện, tạo nên bầu không khí giống như lễ hội.


Phố đã lên đèn

       Nàng không quên đứng giữa đường ray chụp một tắm ảnh kĩ niệm, sau đó nhanh chóng tìm một quán cà phê có ghế tróng và ngồi xuống. Các loại bia đồng giá sáu mươi nghìn đồng trong khi các loại nước trái cây từ tám đến một trăm nghìn, nó khá đắt đối với thu nhập trung bình của lao động Việt Nam. Tuy nhiên nếu bạn là khách du lịch sử dụng tiền đô la thì cũng ở mức chấp nhận được ( Giá được cập nhật vào tháng 07/ 2024, sẽ có thay đổi tùy thời điểm).
     - Khi nào thì chuyến tàu tiếp theo đến
     - Khoảng 15 phút nữa.
     Cậu nhân viên phục vụ khoảng 20 tuổi cao ráo, trắng trẻo sau khi ghi nhận các món nước mà nàng đặt nhanh chóng lui vào bên trong. Noi là quán cà phê nhưng thật ra nó chỉ có một dẫy bàn ghế đặt sát ở mép đường ray, bên trong quá rất hẹp, chỉ đặt vừa một chiếc bàn pha chế và vài chiếc tủ lạnh.
     Sau khoảng 10 phút cậu nhân viên phục vụ cho nàng sinh tố bơ, sinh tố mãng cầu cho mẹ và bia 333 cho anh.
     - Chồng chị là người Nhật ạ.
     - Đúng rồi.
     - Cách đây một năm em đã học tiếng Nhật để đi du học. Nhưng giờ em quyết định dừng việc đến Nhật rồi.
     - Thật đáng tiếc. Thế quán cà phê này là mình thuê kinh doanh hay sao?
     - Dạ đây là nhà của em.


Một không khí rất tuyệt vời ở cafe đường tàu

     Cậu nhân viên vừa dứt lời thì tiếng chuông reo bào hiệu tàu sắp đến. Nàng đã nghe tiếng chuông này nhiều lần nhưng riêng ở đây nó có vẽ to và vang hơn. Cậu ta nhanh chóng đẩy gọn những chiếc bàn sát về phía trong thêm một chút, động tác linh hoạt và dứt khoác như một con rô bốt được lập trình. Thế là không ai bảo mọi người theo phản xạ cũng xích người vào trong hết mức có thể.
      Vẫn còn lác đác một số cô gái nán lại trên đường ray chụp ảnh nhưng sau đó họ bị nhân viên các quán cà phê hướng dẫn ngồi vào bàn.
      Kia rồi, ánh sáng chói loá của hai ngọn đèn tàu xuất hiện, một đoàn tàu chở khách bấm còi tiến vào từ phía bên phải nàng. Cảnh tượng rất ấn tượng. Mọi người thu mình lại nhưng không quên cầm điện thoại quay phim, tiếng hú hét vang vọng, một cảm giác phấn khích khó tả tràn ngập không gian. Đó là một đoàn tàu rất dài và nó chạy với tốc độ khá cao. Khi ngồi trên tàu bạn sẽ thấy tốc độ của nó bình thường, nhưng con tàu chạy qua trước mặt nàng lúc này lại nhanh hơn tưởng tượng và rất ấn tượng. Nàng trong vài giây thấy trái tim bị bóp nghẹt khi nhìn vào những bậc thang ở cửa toa tàu chìa ra, cảm giác như một gang tay nữa thì nó sẽ chạm vào người mất. Thế rồi sự nuối tiếc, hụt hẫng xuất hiện khi ánh mắt nàng dừng lại nơi đuôi đoàn tàu cho tới khi đoàn tàu đã đi khuất hẳn. Dường như đoàn tàu mang một ma lực gì đó cuốn hết tâm trí khán giả đi.
     Nàng định ra về nhưng lại nghe tiếng chuông thông báo tàu thế là có cơ hội đón thêm một đoàn tàu chở hàng. Dù đoàn tàu ngắn và là lần thứ hai nhưng cảm giác nó mang lại không hề thay đổi. Thật may mắn vì nghe nói thời gian tàu chạy qua đây không chính xác và nhiều hôm có rất ít chuyến tàu.
     
      Theo nàng thì bạn nên ưu tiên đến những đoạn đường tàu được kẹp giữa hai bên là nhà, khi chuyến tàu tiến đến như thể một con rắn khổng lồ đang luồn lách giữa những ngôi nhà rất ấn tượng.
      Do khoảng cách giữa tàu và quán cà phê quá gần nên khá nguy hiểm. Trong trường hợp xâú nhất, tai nạn xảy ra thì nơi đây sẽ bị đóng cửa. Vì vậy xin đừng bao giờ cố gắng lao vào đường ray khi nghe chuông đã reo và vui lòng làm theo hướng dẫn của nhân viên. Để việc tận hưởng khung cảnh đặc biệt của những đoàn tàu đang chạy ngay trước mặt bạn một cách an toàn.


Tranh thủ chụp đường ray trước khi tàu đến

       Phải một lần chứng kiến khoảnh khắc kỳ diệu ấy với bao cung bậc cảm xúc, bạn mới có thể hiểu được tại sao du khách thập phương lại đổ về chờ đợi, ngóng trông hàng tiếng đồng hồ chỉ một khoảnh khắc con tàu vụt qua ngắn ngủi.