Một đoạn kí ức
Nhớ những buổi sáng vật vả chống chọi với cơn buồn ngủ, chị động viên em rồi em động viên chị mà bò ra khỏi giường. Khuôn mặt của Mập và Nhím hớn hở chờ được đi dạo khiến nàng không nở lòng mà từ chối.
Nhớ khi Nhím gây hứng với mấy con chó trên đường làm hai chị em thay phiên nhau tay thì bồng Nhím, chân thì chạy. 5 giờ sáng, cả con phố bị đánh thức bởi tiếng chó sủa đinh tai nhức óc.
Nhớ hình ảnh bác kẹo kéo tán tỉnh cô bán nước ở cổng trường mỗi ngày. Rồi một ngày cô bán nước nghe tin bác kẹo kéo thật ra đã có vợ và từ đó không còn thấy bác kẹo kéo đến nữa.
Nhớ đám trẻ con bắt chước nàng cũng vào nhà nhắc theo chú chó con màu đen bé bằng nắm tay. Ấy thế mà nó chạy lon ton cũng doạ cho Nhím với Mập sợ bay hồn.
Nhớ con chó ghẻ, không còn sợi lông nào, da nó loang lổ những vết máu khô và những đốm sần sùi màu đen. Những bước chân của nó vô hồn, bước đi vô định trên đường. Nàng biết nhà của nó ở gần đây, tuy nhiên họ đã không còn quan tâm đến nó nữa, nó đang chờ đợi cái ngày phán quyết của cuộc đời.
Nhớ cảnh hai chị em hì hụi nhổ cây ớt hoang đem về trồng, mới được hai ngày cây héo queo, khô như cọng rơm.
Nhớ những lần Nhím và Mập đứng ngẩn ngơ ngắm những con bò đang thảnh thơi nằm gặm cỏ. Chúng liếc mắt nhìn hai chú chó nhỏ, "ồ bọn con nít ranh thấy tao có vĩ đại không nào". Còn nàng thì ngao ngán mấy cái " bánh socola" còn bóc khói nghi ngút...

0 Nhận xét