Một cơn mưa thu, lay động cảm xúc
Nàng đi bộ đến siêu thị như thường lệ, ngân nga một giai điệu xuất hiện bất chợt trong đầu, chiếc ô xoè to như một bông hoa trên vai. Ngay cả khi nhìn xung quanh, nàng là người duy nhất cầm ô trên bầu trời này, và hai người phụ nữ đi từ phía đối diện đang mang một bầu không khí buồn tẻ.
- Tôi không thích mưa.
- Chà tôi không thể hong khô quần áo, thật chán.
Nàng không ghét nắng, nhưng nàng thích mưa hơn nắng. Mùi của mưa, tiếng của mưa, và cả cảm giác níu kéo. "Vì đường xa ướt mưa. Đừng bắt anh đưa em về. Anh xin em đừng về đường quá xa xôi" (Đường xa ướt mưa_ Nguyễn Hưng)
Băn khoăn không biết hôm nay ăn gì, đang mua sắm thì chiếc điện thoại rất hiếm khi đổ chuông rung lên. Chỉ có một số rất hạn chế gọi cho nàng, anh, y tá riêng của nàng, ngân hàng,... Suy nghĩ một chút chỉ có thể là anh.
- Là anh đây.
- Có chuyện gì ạ?
- Bây giờ anh đang nghỉ ngơi một chút, anh muốn nghe giọng nói của em
. - Em hiểu rồi, anh muốn ăn gì cho bữa tối hôm nay?
- Gì cũng được, anh sẽ về nhà trước 6 giờ tối nhé. Gặp lại em sau.
- Lái xe cẩn thận nhé, hẹn gặp lại.
Khi nàng nhanh chóng trở về nhà trước khi cơn mưa trở nên nặng hạt, nàng lập tức làm bữa tối trong khi nghe tiếng mưa đập mạnh vào kính cửa sổ. Âm thanh của dao trên thớt với một dịp điệu tốt sẽ cải thiện được bầu không khí của nhà bếp. Nàng lại vô tình ngân nga một bài hát.

0 Nhận xét